Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm

Wednesday, June 4, 2014

Ước vọng về những chuyến đi hay giấc mơ bất toàn

“Cậu không thấy là sẽ rất tuyệt nếu vứt bỏ hết mọi thứ và mọi người để đến một nơi mà mình không biết một ma nào cả ư? Nhiều lúc mình chỉ thích làm như thế. Đích thực là nhiều lúc mình đã muốn, rất muốn làm như thế” (Rừng Nauy – Haruki Murakami) Không biết nhân vật Toru của Rừng Nauy đã nghĩ thế nào khi được hỏi câu ấy. Còn với tôi, điều đó đúng là rất tuyệt. Tôi đã từng muốn làm như thế năm tôi 17 tuổi. Đó là khi tôi biết yêu lần đầu. Và cũng lần đầu tôi hiểu rõ thế nà thất tình. Tôi đã từng rất muốn làm như thế năm tôi 22 tuổi. Năm đó, tôi mới ra trường. Theo lẽ thường, tôi thất nghiệp. Và bây chừ, ở tuổi 23, tôi phứa muốn làm như thế. Có thể biểu thị sơ qua về dạng của tôi: đi làm, chán việc, nghỉ, và hoang mang. Cứ hãn hữu, tôi lại thấy những hoài vọng kiểu ấy xuất hiện trong nhiều thế cục xung quanh mình. Ở người bạn đang stress vì sức ép công việc; ở đứa em đang chừng như chịu hết nổi với lượng bài vở khổng lồ của năm cuối đại học; hay thậm chí, ông bạn lớn suốt ngày vẫn hay cười đùa vẻ rất vô tư lự bỗng một ngày cũng treo status trên facebook rằng, “muốn đi xa và quên hết”. Chúng ta mơ về những chuyến đi, chuyện đó rất thường nhật. Du lịch vốn là sở thích của hàng triệu người trên thế giới này. Đi để trải nghiệm, để thấy và cảm những điều mới lạ, hay đơn giản, du lịch chỉ để thư giãn, “đổi gió” và tự cho phép bản thân quyền tận hưởng cuộc sống này. Tuy nhiên, có những chuyến đi không chỉ là du lịch. Hay nói một cách chính xác hơn, trong nó có những nỗi niềm tây tư nhưng cũng rất đặc trưng, của người đi: Thật ra, sau quơ, chúng ta vẫn phải trở về và tiếp tục đối mặt với những vấn đề mà mình cố chối bỏ. Rồi nhận ra giấc mơ vẽ nên nơi những thành phố lạ cũng chỉ đủ để ngà ngà, hoang đường trong giây phút. Tôi đã nghiệm giả đó sau sao lần thấy mình thật đáng thương. Nhất là trong những đêm cuối ở những tỉnh thành lạ hay mấy lúc ngồi trên chiếc phi cơ đang nhằm hướng quê hương mình, mà lòng không muốn về, không vui và đầy sợ hãi. Còn có nỗi bi ai nào hơn thế chăng? Loading the player... Tin liên can Thư gửi người thương còn đang bận trốn Thả thanh xuân bay như những cánh diều Mong một lần trở lại những ký ức mộng mơ Chỉ những khi mưa Viết cho tháng 5, mùa ở lại Có một mùa bằng lăng như thế đi qua Những năm tháng ấy Đi đi cho đời không hối tiếc Tưởng qua sông rồi, mà chưa Bài viết: Bảo Ngọc thực hành radio: Phương Đông (Depplus.Vn)

No comments:

Post a Comment